Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 06.969.4582 | Email: tapchitrian@gmail.com

Trang vàng liệt sĩ

Bản di chúc viết bằng thơ gửi vợ, viết trước ngày ra trận

Cập nhật lúc 21:22 01/05/2020

Trong chiến tranh, nơi người ta dễ nhận thấy là cảnh sinh ly tử biệt, mặc dù đã dự liệu cái chết cho mình và sẵn sàng đón nhận nó, nhưng người lính Ngô Bích Sen, quê xã Đông Xuân, huyện Kim Anh, tỉnh Vĩnh Phú (nay là Sóc Sơn, Hà Nội) vẫn đau đáu nỗi niềm khi nghĩ về người vợ trẻ ở chốn quê nhà nếu chẳng may trở thành quả phụ.

Đầu tháng 11-1973, không khí đơn vị náo nức hẳn lên khi được tin có đoàn cán bộ Trung đoàn 574 Tăng thiết giáp (Quân khu 5) ra Bắc nhận quân. Trong số chiến sĩ vào Nam đợt này, Ngô Bích Sen được cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ quản lý sử dụng “công trình sa”, phương tiện kỹ thuật quân sự hiện đại được đưa vào phục vụ chiến trường miền Nam.
 
Đơn vị hành quân tới Hà Nội thì có lệnh tạm nghỉ qua đêm. Chủ nhiệm Kỹ thuật Trung đoàn Nhâm Đắc Tưởng đến gặp Ngô Bích Sen, vỗ vai ân cần bảo: “Cậu là người duy nhất của lớp học đạt điểm giỏi nên đơn vị thưởng phép một đêm cho cậu về thăm vợ và con trai”. Ngô Bích Sen lặng người đi vì quá xúc động, bởi thủ trưởng Nhâm Đắc Tưởng là người ở trong Nam mới ra nhưng lại biết rất rõ về hoàn cảnh gia đình anh lúc này.
 
Anh Ngô Bích Sen cùng vợ và con trước ngày vào Nam chiến đấu.
 
Được sống bên vợ và con thời gian tuy ngắn ngủi, nhưng Ngô Bích Sen cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đêm hôm đó, anh không tài nào chợp mắt khi nghĩ về 3 người thân là liệt sĩ (cậu và hai anh), nhưng trước lúc hy sinh, họ không để lại một lời dặn dò, khiến Ngô Bích Sen càng chủ động và quyết định cầm bút viết những dòng cuối cùng trên đất Bắc trước ngày ra trận:
 
“Tôi vào Nam tuổi đời hai hai (22)
Vợ hai mươi (20) con một tuổi đời
Nếu chẳng may quả bom viên đạn
Giết tôi lúc tuổi ngoài hai mươi
Hãy nhớ lời anh dặn em ơi
Nuôi con mình tới ngày vào lớp một
Ai thương yêu thì em bước tiếp
Thế là em trọn với anh rồi
Đừng bảo anh gàn dở dại lời
Lửa chiến tranh vô cùng ác liệt
Lẽ thường tình thắng, thua, cái chết
Ở bên này có thể ở bên kia
Trăng lặn rồi đêm đã rất khuya
Mình còn bên nhau vài giờ nữa
Má vợ hồng, môi con thơm mùi sữa
Gia tài tôi gửi lại trước ngày xa
Nếu kẻ thù giết hại đời cha
Con muốn biết hình hài của bố
Con hỏi ông, bà, mẹ kể cho thì rõ
Tấm ảnh này cha gửi lại tặng con
Con sẽ dần lớn khôn
Cha hạnh phúc ngày con vào lớp một
Mẹ vắng nhà. Con ơi đừng hốt
Mẹ ở nhà bên. Con ở với ông bà
Nghĩa vợ chồng anh chẳng muốn rời xa
Nhưng không muốn em phải làm “Tô Thị”
Yêu thương cha con ơi đừng ích kỷ
Nhớ luôn thăm đừng để mẹ buồn
Trải lòng mình đôi lời dặn vợ con
Phòng ngày đi phải đi mãi mãi
Mai ra trận-Thư này gửi lại
Em ơi! Con nhé đừng buồn”
 
(10-11-1973). Tái bút: Đọc thư đừng giận anh nhé! Ngô Bích Sen”.
 
Nguồn: Facebook: Người Lính
 

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác