Hotline: 0913.842.499 | Liên hệ quảng cáo: 0963.53.88.39 | Email: tapchitrian@gmail.com

Chính trị

Vinh dự to lớn của một học sinh Miền Nam

Cập nhật lúc 16:41 09/10/2019

Đại tá, Tiến sĩ, nhà giáo ưu tú Châu Nam Long; viết lại câu chuyện: ông và các đồng đội được Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn giao nhiệm vụ chụp lại bản gốc di chúc của Bác Hồ. Nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày thực hiện di chúc của Người, Tạp chí điện tử Tri Ân đăng lại câu truyện này.

Hiệp định Giơ-Ne-vơ năm 1954 đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc trường kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp và can thiệp Mỹ của dân tộc Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản !..Ngoài việc đưa cán bộ và chiến sỹ Miền Nam tập kết ra Bắc, với tầm nhìn chiến lược, Đảng và Bác Hồ đã đưa hàng vạn con em cán bộ và đồng bào Miền Nam tập kết ra Miền Bắc XHCN để nuôi dạy trong các trường nội trú dành riêng cho họ. Đó là các trường học sinh miền Nam (HSMN)- một mô hình giáo dục, một hiện tượng lịch sử giáo dục đặc biệt không chỉ riêng có ở Việt Nam mà ở cả thế giới ! Đó là những “hạt giống đỏ” mà đồng bào miền Nam đã tin tưởng gửi gắm ở Đảng, Bác Hồ, Nhân dân miền Bắc trong những năm tháng ác liệt của chiến tranh. Và nay họ đã khôn lớn, trưởng thành bởi sự chăm sóc của Đảng, Bác Hồ, sự cưu mang đùm bọc của đồng bào Miền Bắc XHCN !. Nhờ đó mà sau khi Mĩ cút, Ngụy nhào, non sông được thu về một mối, những HSMN này đã góp phần to lớn vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Việt Nam XHCN từ đó cho đến nay. Tiêu biểu trong số họ là các đồng chí Trương Quang Được (Nguyên ủy viên Bộ chính trị, nguyên phó chủ tịch quốc hội) ; Đồng chí Nguyễn Xuân Phúc hiện là ủy viên Bộ chính trị, Thủ Tướng chính phủ ; Đồng chí Nguyễn Thiện Nhân ủy viên bộ chính trị, Bí thư thành ủy TP HCM…

Trong đời người có nhiều kỷ niệm, trong đó có những cái trở thành niềm vinh dự khó quên…Trong đời tôi, cho đến hôm nay, tôi cũng may mắn nhận được nhiều vinh dự, trong đó có những vinh dự không thể nào quên!.. Vinh dự  đầu tiên tôi có được là cuối năm 1954 tôi được tập kết ra miền Bắc XHCN, vào học ở trường nội trú  học sinh miền Nam. Vinh dự thứ  hai là tháng 8 năm 1963 tôi và 99 bạn HSMN đầu tiên được Bộ Công an tuyển chọn vào học ở trường C500 (nay là học viện An ninh) . Vinh dự thứ ba của tôi là trong đời tôi đã có hai lần trực tiếp được gặp Bác Hồ (vào năm 1964  ở trường C500 và mồng một tết năm 1965 khi Bác về thăm và ăn tết cùng với công nhân và nhân dân đất mỏ Quảng Ninh ,lúc đó tôi là cán bộ công an tỉnh Quảng Ninh). Vinh dự thứ tư là năm 1996, tôi được nhà nước phong tặng danh hiệu Nhà giáo ưu tú (NGUT). Vinh dự thứ năm là sau lễ tang Bác 3 ngày, tôi cùng với 3 anh đang làm trợ giảng cho chuyên gia Bộ Nội vụ CHDC Đức đã được Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn  trực tiếp giao nhiệm vụ chụp ảnh các bản di chúc của Bác Hồ.Vì khuôn khổ bài báo có hạn nên tôi chỉ xin đi sâu vào chi tiết vinh dự thứ năm. Đây là vinh dự chúng tôi có được xuất phát từ sự tin tưởng giao nhiệm vụ của cố Bộ trưởng nên tôi xin bắt đầu  từ việc giao nhiệm vụ của Ông.

Ngày 16 tháng 12 năm 2015. tôi vinh dự tham gia đoàn đại biểu CLB sỹ quan Công an cao cấp hưu trí của Bộ Công an về xã Nam Trung, huyên Nam Đàn, tỉnh Nghệ An để đến nhà tưởng niệm thắp nén hương thơm tưởng nhớ cố Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn-người thầy, người đồng chí, người lãnh đạo uyên bác của bao thế hệ Công an nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Ông (23/01/1916-23/01/2016).

Năm 1965, tôi cùng nhiều anh em được Bộ Công an cử sang Cộng hòa Dân chủ (CHDC) Đức học nghiệp vụ Công an. Khi chúng tôi về nước cũng là lúc đồng chí Bộ trưởng mời chuyên gia CHDC Đức sang giảng dạy nghiệp vụ Kỹ thuật hình sự (KTHS) cho Công an các địa phương trên toàn miền Bắc lúc bấy giờ.Thời gian học mỗi khóa là 6 tháng, học tại trường Công an Trung ương, nay là Học viện An ninh…Tôi và 5 anh em vừa học ở CHDC Đức về được Bộ cử làm trợ giảng cho các chuyên gia. Đồng chí cố Bộ trưởng qui định hàng tháng, ban phụ trách lớp phải báo cáo tình hình học tập của lớp bằng văn bản.Tôi còn nhớ một lần, tôi được cử mang báo cáo ra cho Bộ trưởng. Khi tôi đang ngần ngừ đứng trước cổng vào sân nhà thì có một phụ nữ đứng tuổi mở cổng đi ra. Khi biết tôi mang báo cáo đến cho Bộ trưởng, chị bảo: lần sau khi đến anh cứ ấn vào nút chuông này 3 lần, sẽ có người ra đón anh. Nói rồi chị đưa tay ấn chuông 3 lần. Sau này tôi được biết chị phụ nữ tôi nói trên là đồng chí Song Toàn, vợ Bộ trưởng. Vì là trợ giảng cho chuyên gia nên chúng tôi có dịp gặp Bộ trưởng và thỉnh thoảng làm phiên dịch bất đắc dĩ  cho Bộ trưởng, nếu hôm đó không có phiên dịch đi cùng.
     
Khóa 1 của lớp nghiệp vụ do chuyên gia CHDC Đức giảng dạy được 3 tháng thì Bác Hồ mất. Sau Quốc tang 3 ngày, đồng chí Bộ trưởng vào trường gặp riêng chúng tôi để giao nhiệm vụ cực kỳ quan trọng, theo cách nói của Bộ trưởng lúc ấy. Khi mọi người đã ngồi vào vị trí của mình, đồng chí Bộ trưởng đưa ra một xấp tài liệu và nói: đây là ba bản di chúc của Bác Hồ để lại cho chúng ta. Tôi đề nghị các đồng chí vận dụng những kiến thức đã học để chụp ba bản di chúc này đạt kết quả tốt nhất! Quay về phía đồng chí Trần Đức Trường (đồng chí thiếu tá Trần Đức Trường, lúc ấy là Trưởng khoa Nghiệp vụ trường Cảnh sát, được đồng chí Bộ trưởng trực tiếp cử làm tổ trưởng tổ trợ giảng của chúng tôi, sau này đồng chí là hiệu trưởng trường đại học CSND), cố Bộ trưởng bảo: tôi giao anh Trường trực tiếp quản lý và bảo quản ba bản di chúc này theo chế độ tài liệu tuyệt mật. Đây là tài sản vô giá Bác Hồ để lại cho chúng ta và con cháu đời sau..Nếu chúng ta để mất hay hư hỏng là chúng ta có tội với nhân dân, với con cháu muôn đời sau!...Tiếp đó, Ông giở từng bản di chúc giới thiệu nội dung và xuất xứ. Đồng chí Bộ trưởng  kể: Năm 1965, sau lần bị ốm mệt, do cảm thấy sức khỏe không còn được như trước nên Bác viết di chúc  phòng khi bất trắc (bản đánh máy đề ngày 15/5/1965). Trong lần họp Bộ Chính trị gần nhất sau ngày viết di chúc, Bác Hồ đưa bản di chúc ra (tất nhiên không ai được đọc) và nói đại ý: Hiện nay sức khỏe tôi không được tốt, phòng khi bất trắc, tôi viết sẵn mấy lời này để lại cho toàn Đảng, toàn dân…Đề nghị đồng chí Bí Thư thứ nhất ký chứng kiến vào đây…Ngay khi ký xong, đồng chí Lê Duẩn cất chiếc phong bì có bản di chúc của Bác đã được dán kín vào két sắt bảo mật trước sự chứng kiến của các đồng chí trong Bộ chính trị. Đồng chí Bộ trưởng nói tiếp: từ hôm đó đến khi Bác mất, Bộ Chính trị đinh ninh rằng Bác Hồ của chúng ta chỉ để lại có bản di chúc do tự Bác đánh máy và đã có sự ký chứng kiến của đồng chí Lê Duẩn. Mãi đến khi Bác mất được khoảng một giờ thì đồng chí Vũ Kỳ, thư ký riêng của Bác mới đưa một phong bì còn dán kín cho đồng chí Lê Duẩn và các đồng chí trong Bộ Chính trị (đang họp bàn việc tổ chức tang lễ Bác) và nói đại ý: cuối tháng 5 vừa rồi (năm 1969) Bác có đưa tôi chiếc phong bì này và dặn cất kỹ, chỉ sau khi Bác mất khoảng một giờ mới đưa cho đồng chí Bí Thư thứ nhất và Bộ Chính trị. Nay tôi xin làm theo ý nguyện  của Bác!...Đó chính là bản di chúc tự tay Bác viết mà tôi đang cầm trước mặt các đồng chí đây…Sau khi đọc kỹ các bản di chúc của Bác để lại, Bộ chính trị quyết định sẽ công bố công khai và chính thức bản di chúc viết tay này của Bác. Do đây là bản di chúc tự tay Bác viết (không qua đánh máy và ký chứng kiến của đồng chí Bí Thư thứ nhất) nên nó vừa có giá trị pháp lý, vừa có tính thuyết phục cao…Đồng chí cố Bộ trưởng phân tích: các bản di chúc này có ba sự khác nhau cơ bản:
       -Thứ nhất, khác nhau về thời gian viết (1965, 1968 và 1969)
       -Thư  hai, về hình thức thể hiện (hai bản trước đánh máy, bản sau cùng là bút tích của Bác)
       -Thứ ba, hai bản di chúc trước Bác đều nói đại ý: sau khi Bác mất thì tổ chức đốt xác (tức hỏa táng), tro bỏ vào ba lọ, ở mỗi miền Bắc-Trung-Nam đặt một lọ. Nhưng ở bản tự tay Bác viết (ngày 10/5/1969) thì chỉ ghi : “Sau khi tôi qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thì giờ và tiền bạc của nhân dân”.

Đồng chí cố Bộ trưởng đã giải thích về sự khác nhau thứ ba này đại ý: Trong thời gian từ năm 1965 đến năm 1968, có nhiều đồng chí trong trung ương, kể cả có một số đồng chí trong Bộ Chính trị đến gặp riêng Bác nói lên đề xuất xin phép được ướp xác Bác sau khi Bác qua đời. Nhưng tất cả đều bị Bác kiên quyết từ chối và nhiều đồng chí còn bị Bác phê bình kịch liệt!...Đến sau Tết năm 1969, có một lần Bác bị mệt nặng, cả Bộ Chính trị vào thăm Bác. Khi đã đông đủ, đồng chi Lê Duẩn ra hiệu mọi người đứng hàng ngang trước giường bệnh Bác. Sau đó đồng chí Lê Duẩn tiến lên phía trước mấy bước, gần Bác hơn và thưa: Thưa Bác, tình hình sức khỏe Bác ngày một yếu, chúng cháu rất lo!...Hôm nay tập thể Bộ Chính trị xin phép Bác, nếu Bác có mệnh hệ nào thì chúng cháu xin được lưu Bác lại bởi vì nhân dân ta rất nhiều người chưa được gặp Bác, nhất là đồng bào và chiến sỹ miền Nam suốt mấy chục năm trường kiên cường chiến đấu để mong có ngày được gặp Bác…Đồng chí Lê Duẩn sợ Bác ngắt lời nên đoạn sau đồng chí ấy nói nhanh và thiết tha…Khi nghe đến đoạn “nhất là đồng bào và chiến sỹ miền Nam nhiều người chưa được gặp Bác” thì Bác khóc và từ từ quay mặt vào tường không nói gì!...Đồng chí Lê Duẩn hiểu ý Bác (lời đồng chí Bộ trưởng) nên vẫy nhẹ tay ra hiệu cho mọi người đi ra…Bộ trưởng nói tiếp: Mà dù lần ấy Bác có không đồng ý thì sau khi Bác qua đời chắc chắn Bộ Chính trị sẽ ra nghị quyết ướp xác Bác để thỏa mãn tình cảm của toàn thể nhân dân Việt Nam đối với Bác, nhất là đồng bào miền Nam…Và có lẽ vì thế mà khi tự tay viết bản di chúc cuối cùng, Bác Hồ của chúng ta chỉ ghi: “Sau khi tôi qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thì giờ và tiền bạc của nhân dân”.

Chúng tôi ngồi im phăng phắc nghe như nuốt từng lời đồng chí Bộ trưởng nói về di chúc của Bác, về những ngày cuối cùng trước lúc Bác đi xa…Hôm đó chúng tôi thực sự tự hào khi chính đồng chí Bộ trưởng tin tưởng giao nhiệm vụ và về những thông tin mà ở thời điểm đó không phải ai cũng có thể biết !...Khi kết thúc buổi làm việc, cố Bộ trưởng nói đại ý: những chuyện nói với các đồng chí hôm nay không phải ai cũng có thể nghe trong thời điểm này. Tất nhiên cũng có chuyện về Bác tôi cũng chưa có thể  nói với các đồng chí bây giờ, như thời điểm Bác ra đi, về với Lênin, với thế giới người hiền…Tuần sau Bộ Chính trị sẽ cho công bố di chúc của Bác cho toàn Đảng, toàn dân, toàn quân và bạn bè năm châu được biết…
       
Từ buổi ấy đến khi kết thúc ba khóa học, tôi còn có nhiều dịp trực tiếp phục vụ cố Bộ trưởng. Nhưng những kỷ niệm nói trên là những điều in đậm vào ký ức tôi từ đó đến nay- có dịp là ùa về, hiển hiện không thể nào quên!...Đặc biệt là những ngày tang lễ Bác, về di chúc của Bác Hồ, niềm vinh dự  của  chúng tôi là một trong những cán bộ Công an đầu tiên và cũng là những HSMN đầu tiên  được trực tiếp cầm trên tay bản di chúc của Bác và chụp ảnh các bản di chúc của Bác trong thời điểm sau tang lễ Bác ba ngày. Ba anh em cùng được giao nhiệm vụ chụp ảnh di chúc Bác lần đó hiện đang còn sống và đã về hưu. Đó là anh Trần Hồng Châu, nguyên trưởng phòng nghiệp vụ Công an Trị Thiên-Huế; anh  Nguyễn Quốc Trân, nguyên trưởng phòng của đại học CSND ở thành phố Hồ Chí Minh; anh Đào Xuân Ca, nguyên trưởng phòng KTHS Công an Trị Thiên-Huế.Tôi biết, từ đó đến nay có nhiều câu hỏi về di chúc của Bác…chia sẻ niềm vinh dự này và những hiểu biết của tôi về di chúc của Bác đến những ai quan tâm!...

                       
                       Đại tá, TS, NGUT  Châu Nam Long

Chia sẻ:

Bình chọn: (0 Lượt bình chọn)

Ý kiến bạn đọc (0)

Các tin khác

Danh sách liệt sĩ đã quy tập

  Tên chiến sĩ Quê quán
1 Nguyễn Xương Thái Bình
2 Nguyễn Văn Tuy Thái Bình
3 Phạm Văn Tuấn Thái Bình
4 Vũ Văn Tiến Thái Bình
5 Tèo Thái Bình